Ronaldo Nhớ Về World Cup 1998

Ronaldo Nhớ Về World Cup 1998

Ronaldo vừa viết một bài blog kể về những kỉ niệm tại World Cup 1998, giải đấu mà nhẽ ra anh và ĐT Brazil đã đăng quang, nếu “Ro béo” không gặp vấn đề với sức khỏe ngay trước giờ khai cuộc trận chung kết.

Ước mơ sánh ngang Romario

Họ nói rằng Brazil là ứng cử viên số 1 cho chức vô địch, vì họ sở hữu tôi - cầu thủ hay nhất thế giới vào thời điểm đó. Tôi không dám tự đưa mình lên một tầm cao quá như vậy. Các đội khác cũng có những cầu thủ giỏi như Zinedine Zidane (Pháp), Raul Gonzalez (Tây Ban Nha), Patrick Kluivert (Hà Lan), Michael Owen (Anh)…

Tôi luôn coi trọng họ và không bao giờ tỏ ra tự cao. Tôi chỉ tự nhủ với bản thân rằng mình cần phải nỗ lực chơi tốt trong mọi trận đấu. Chỉ có như vậy, tôi mới có thể hoàn thành giấc mơ đưa Brazil lên ngôi vô địch World Cup.

Tôi vẫn nhớ như in niềm vui khi góp mặt trong thành phần ĐT Brazil vô địch World Cup 1994. Nhưng đó là giải đấu của những người đàn anh của tôi - Romario, Bebeto, Dunga… Tôi chỉ góp mặt trên băng ghế dự bị và nhảy cẫng lên ăn mừng khi đội nhà có bàn thắng. Tại World Cup 1998, tôi muốn trở thành đầu tàu đưa Brazil đến bến bờ vinh quang, giống như Romario trước đó 4 năm.

Anh ấy đã ghi 5 bàn thắng tại World Cup 1994 và mục tiêu của tôi là ít nhất đạt tới cột mốc ấy. Brazil đã đã kết thúc bảng A với ngôi vị nhất bảng. Song cá nhân tôi không hài lòng với màn trình diễn của bản thân và toàn đội. Tôi chỉ có riêng cho mình một pha lập công, còn Brazil bất ngờ thua Na Uy 1-2.

Đó là trận đấu mà toàn đội đã chơi dưới sức. Tôi đã rất lo rằng thất bại ấy sẽ ảnh hưởng tới tinh thần của Brazil khi bước vào giai đoạn knock-out. Nhưng sự tự tin đã trở lại khi chúng tôi hạ Chile 4-1. Cùng với Cesar Sampaio, tôi lập cú đúp bàn thắng trong trận đấu này.

Chile cũng đến từ Nam Mỹ nên rất hiểu chúng tôi. Họ đã cố gắng triệt phá lối chơi của chúng tôi, nhưng không thành công. Bởi tôi và các đồng đội đã có một ngày thi đấu như lên đồng. Những pha phối hợp của chúng tôi đạt hiệu suất chính xác cực cao.

Tới vòng tứ kết, đối thủ của chúng tôi là Đan Mạch. Brazil đã giành chiến thắng 3-2. Tôi và Aldair đã có chút hục hoặc trên sân. Song chúng tôi đã làm lành ngay sau trận. Aldair hiểu rằng tôi góp ý về cách phòng ngự của anh ấy chẳng qua là vì muốn tốt cho đội.

Ở bán kết, chúng tôi gặp Hà Lan. Dù từng thua Na Uy ở vòng bảng, nhưng đây mới là trận đấu khó khăn nhất của chúng tôi. Hà Lan dám chơi đôi công một cách sòng phẳng với Brazil. Tôi là người mở tỷ số nhưng rồi Kluivert - tiền đạo mà tôi rất kính trọng đã gỡ hòa cho Hà Lan ở cuối trận.

Tỷ số hòa 1-1 được giữ nguyên cho đến hết 120 phút thi đấu. Chúng tôi bước vào loạt đá luân lưu 11 mét và Claudio Taffarel trở thành người hùng của Brazil. Anh ấy đã xuất sắc cản phá 2 quả penalty của Phillip Cocu và Ronald de Boer.

Ronaldo Nhớ Về World Cup 1998

Giấc mộng tan vỡ

Khi vượt qua được Hà Lan, tôi đã nghĩ rằng giấc mơ đóng vai một Romario thứ hai của Brazil sẽ trở thành hiện thực. Thử thách mà chúng tôi cần chinh phục ở chung kết là Pháp. Họ có lợi thế sân nhà và dàn cầu thủ chất lượng cao. Song chúng tôi cũng rất mạnh và đang tràn ngập hưng phấn.

Mong muốn của tôi là ít nhất ghi 1 bàn trước Pháp. Còn hơn 2 tháng nữa mới tới sinh nhật lần thứ 22 của tôi nhưng tôi vẫn cầu xin Chúa cho ĐT Brazil đoạt Cúp. Tôi nói với Chúa rằng tôi chỉ cần điều ước này trở thành sự thật và trong 5 lần sinh nhật tới, tôi sẽ không ước gì thêm.

Thế nhưng, Chúa đã không nghe thấy lời nguyện cầu của tôi. Tôi vẫn nhớ buổi trưa hôm diễn ra trận chung kết trời nắng to và tôi cảm thấy hơi chóng mặt. Tôi đã bị như vậy ngay từ lúc sáng. Trước bữa trưa, tôi đột nhiện bất tỉnh chừng 30 hay 40 giây gì đó.

Khi tôi tỉnh dậy, có khoảng 10 người đứng xung quanh tôi và liên tục hỏi: tôi có sao không? Tôi nói với họ rằng tôi bình thường. Tôi báo cáo lại chuyện này với BHL và đột nhiên họ loại tôi khỏi danh sách đăng kí cho trận gặp Pháp.

Tôi sốc nặng và không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao BHL lại quá vội vàng như vậy? Tôi chạy ngay tới bệnh viện để xét nghiệm thì các bác sỹ bảo tôi hoàn toàn bình thường. Thế rồi, tôi đi thẳng tới SVĐ Stade de France và có mặt ở đó 1 giờ trước khi trận Pháp - Brazil diễn ra.

Tôi đưa kết quả cho HLV Mario Zagallo và nói với ông ấy rằng hãy cho tôi thi đấu. Ông ấy chấp thuận. Như bình thường, tôi xứng đáng được coi là người hùng vì đã dũng cảm, không màng đến sức khỏe để cống hiến cho nước nhà.

Nhưng cuối cùng, tôi lại bị đổ lỗi vì thất bại của Brazil. Họ nói rằng nhẽ ra tôi nên nhường suất đá chính cho người khác, bởi tôi không được khỏe. Nhưng thử đặt địa vị là tôi, liệu bạn có thể chấp nhận ngồi dự bị hay không? Tôi yêu quê hương mình và muốn tự tay giúp Brazil vô địch.

Sau giải đấu ấy, tôi nhìn lại và vẫn băn khoăn không hiểu tại sao tôi lại đột nhiên bất tỉnh trước bữa trưa và đánh mất mình ở trận chung kết. Các bác sỹ đã kiểm tra đi, kiểm tra lại cơ thể tôi và khẳng định tôi chẳng có bệnh tật gì cả. Lạ thật!

Tôi chỉ nhớ rằng đêm hôm trước trận gặp Pháp, tôi đã tự cạo đầu của mình trước khi đi ngủ. Có lẽ hành động đó đã khiến đầu của tôi gặp vấn đề. Tôi không biết nữa. Nhưng kể từ đó, tôi không bao giờ cạo đầu trước khi đi ngủ nữa.

4 năm sau nỗi đau thất bại ở World Cup 1998, Ronaldo đã đưa Brazil tới ngôi vô địch thế giới tại World Cup 2002. “Ro béo” còn đoạt danh hiệu Vua phá lưới với việc đóng góp tới 8 pha lập công cho “Selecao”.